|
Trở
Về
Một người lính trở về nhà đoàn tụ gia
đ́nh sau nhiều năm tham chiến ở Việt Nam.
Từ San Francisco anh gọi điện về thăm
hỏi gia đ́nh.
-Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng
c̣n có điều này con muốn xin phép cùng ba mẹ, con
muốn dẫn bạn cùng về nhà ḿnh.
-Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn
ḷng đón tiếp bạn con.
-Nhưng có điều này cha mẹ nên biết: anh ấy
bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất
cả cánh tay và một chân. Anh ấy không c̣n chổ nào
để nương tựa, v́ vậy con muốn anh
ấy về sống cùng chúng ta.
-Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể
chúng ta sẽ giúp anh ấy t́m được chỗ trú
ngụ.
-Ồ không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.
-Con không biết con đang đ̣i hỏi điều ǵ
đâu con trai. Một người tàn tật như vậy
sẽ là gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta c̣n
cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không
thể để một điều như vậy chen vào
cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn
hết là con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. Anh
ta chắc sẽ chóng t́m được cách tự
kiếm sống thôi.
Nghe đến đấy, người con trai gác máy. Vài ngày
sau đó họ đột nhiên họ nhận được
cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin
người con trai đă chết sau khi ngă từ một toà
nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một
vụ tự sát.
Người cha và mẹ đau buồn này vội vă bay
ngay đến San Francisco và được dẫn đến
nhà táng thành phố để nhận xác con. Họ
nhận ra anh ngay nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra
một điều khác cùng lúc: Con trai họ chỉ c̣n
lại một tay và một chân.
<
Back
to famous saying page
>
|