- Ông chú và cô cháu gái 9 tuổi ngồi xem phim
trên ti vi.
- Mary này, cháu phải biết là bộ phim này chỉ hư cấu thôi. Trong thực tế th́
người ta không phải cứ gặp nhau là lên giường ngay như thế đấu.
- Dạ, cháu biết chứ ạ. Bao giờ họ cũng phải uống một tí ǵ đă.
Trước ngày cưới, cô gái hỏi mẹ:
- Mẹ, con muốn xin lời khuyên của mẹ để làm chồng con ưng ư.
- Con ơi, t́nh yêu là một sự tự nguyện dâng hiến. Tức là con phải biết chấp nhận
những việc lúc đầu làm con cảm thấy khó chịu, ví dụ như...
- Mẹ, chuyện yêu đương th́ con biết rồi. Con chỉ muốn mẹ dạy cho con cách nấu
nướng và làm bánh.
Một người đàn ông bước
vào văn pḥng công ty bảo hiểm X xin việc. Anh ta giới
thiệu ḿnh là người bán hàng giỏi nhất thế giới, có thể
bán được bất cứ mặt hàng nào, cho bất kỳ ai, vào bất cứ
lúc nào. Trưởng chi nhánh của công ty đề nghị anh ta
chứng minh. Anh ta liền bỏ đi và khỏang 02 giờ sau quay
lại, đặt lên bàn hai chi phiếu, một cho hợp đồng bảo
hiểm trị giá 80.000 USD và một cho hợp đồng 50.000 USD.
- Anh tài thật! - Trưởng chi nhánh nói - Nhưng với những
hợp đồng trên 40.000 USD, công ty chúng ta phải lấy mẫu
nước tiểu khách hàng để xét nghiệm bệnh sử. Anh cầm lấy
hai chiếc lọ này và đi lấy nước tiểu ngay.
Anh chàng ra đi và bốn giờ sau quay lại, mỗi tay xách
một chiếc thùng 20 lít. Anh ta đặt hai chiếc thùng xuống
rồi tḥ tay vào túi lấy hai chiếc lọ.
- Đây là mẫu nước tiểu của ông Brown và bà Smith.
- Tốt lắm. Thế c̣n hai chiếc thùng này?
- À, tôi đi qua một trường học. Ở đó đang tổ chức hội
nghị giáo viên và tôi đă bán được cho họ một hợp đồng
bảo hiểm tập thể.
Chồng uống rượu với bố vợ. Xong bữa, vợ hỏi
chồng:
- Này, lúc uống rượu, anh nói ǵ với bố mà thỉnh thoảng em lại nghe bố nói: "Tôi
biết rồi. Tôi rất thông cảm với anh."?
- Anh chẳng nói ǵ cả. Thỉnh thoảng anh chỉ thở dài.
Một chàng dẫn người yêu đi dạo phố. Đến ngă ba,
anh ta hỏi thăm một cụ già:
- Cụ ơi, hai con đường này đi đến đâu ạ?
- Như nhau cả thôi. Một hướng đến siêu thị c̣n đường kia tới cửa hàng thời trang.
Trong sa mạc, một người sắp chết khát vớ được
một chai bia nằm vùi trong cát. Anh vừa nhặt lên th́ một vị thần hiện ra và nói.
- Ta cho ngươi một điều ước.
- Tôi ước ǵ chai bia này không bao giờ cạn.
Bụp. Vị thần hóa phép và biến mất. Nắp chai bia được gắn thật chặt, không có
cách nào mở ra được nữa.
Cô bé hỏi bạn:
- Sao em cậu khóc suốt ngày thế?
- Nếu như cậu cũng không có răng, không có tóc, không biết đi, không biết nói,
không ăn được cơm mà chỉ được nằm và uống sữa th́ cậu có khóc không?
- Thế là tớ bảo anh ta: " Không bao giờ anh có
thể chiếm được em bằng vũ lực đâu!"
- Sau đó anh ta làm thế nào?
- À, anh ta bèn lấy cuốn ngân phiếu ra..
- Tớ nghe nói chồng cậu
đă bỏ thuốc lá và uống rượu rồi. Chắc anh ấy phải có ư
chí mạnh mẽ lắm.
- Không, đó là nhờ ư chí của tớ.
|
|
V́ sao máy tính thuộc giống cái? Sau đây là
những lư do chính:
- Ngay cả người tạo ra nó cũng không hiểu được nó.
- Một lỗi dù nhỏ nhất của bạn cũng được ghi nhớ tức th́.
- Khi trang bị máy tính tức là bạn đang trút phân nửa hầu bao cho những linh
kiện.
- Bạn luôn muốn thử máy của người khác ???
- Máy tính lỗi thời rất nhanh.
Cuối cùng, máy tính có một lợi thế rất lớn so với phụ nữ: Nó có nút tắt mở.
Một ông già 80 tuổi sắp sửa qui tiên. Bà vợ
cùng các con vật vă đau khổ:
- Ông c̣n muốn nói ǵ với tôi và các con không? - Bà lăo nức nở.
- Tôi chẳng c̣n ǵ để nói cả - ông lăo thều thào- nhưng tôi chợt nhớ ra là đáng
lẽ tối qua tới phiên bà rửa bát đĩa chứ không phải tôi.
- Bóng tối giúp cho phụ nữ dịu dàng hơn.
- Ông dựa vào đâu mà nói thế?
- Này nhé, buổi trưa tôi ở nhà th́ luôn nghe vợ nói: "Sao không thấy anh phụ làm
ǵ cả?". Đến chiều: " Anh vẫn không làm ǵ à?". Thế nhưng đêm khuya, cô ta trở
nên dịu dàng hơn: "Anh yêu! Sao anh không làm ǵ cả vậy?"
Hai vợ chồng đi xem thi hoa hậu. Đến phần
tŕnh diễn áo tắm, anh chồng ngủ gật. Cô vợ bực bội lay chồng:
- Thôi, dậy đi ông, đừng có mà... giả vờ nữa!
Tan tiệc cưới, khách khứa đă về hết:
- Em yêu, em sẽ măi yêu anh như hôm nay chứ?
- Dĩ nhiên rồi anh yêu!
- Chúng ta sẽ mại hạnh phúc như hôm nay chứ?
- Chắc chắn rồi.
- Và chúng ta sẽ có thật nhiều con với nhau đúng không nào?
- Chắc chắn là không rồi nếu chúng ta cứ tiếp tục đứng tán gẫu thế này.
- Anh giặt hộ em mấy bộ quần áo.
- Cái ǵ? Em nói lại đi.
- Không! Anh nói lại đi!
- Ờ... thế quần áo em để đâu.
Marty thức dậy ở nhà, đầu vẫn c̣n choáng váng
do cơn say hôm trước. Anh cố mở mắt và vật đầu tiên anh nh́n thấy là mốt vỉ
aspirine và một ly nước trên bàn. Anh ngồi dậy và thấy trên bộ quần áo của ḿnh
trước mặt. Khác mọi ngày, tất cả đều sạch sẽ và được là thẳng nếp. Marty nh́n
quanh pḥng và thấy tất cả đều trong trật tự ḥan hảo. Anh cầm lấy vỉ thuốc và
thấy một mảnh giẩy ở trên bàn:
"Cưng à, thức ăn sáng ở trên bếp ấy, em ra phố mua sắm một ít đồ sẽ về ngay. Yêu
anh."
Anh bước vào bếp, khác hẳn mọi ngày, ở đó có sẵn một bữa điểm tâm nóng sốt
và một tờ báo, con trai anh cũng đang ở đấy. Marty hỏi:
- Có chuyện ǵ tối hôm qua vậy con trai?
- À, hôm qua bố về nhà lúc 3 giờ sáng, say mèm và nói lảm nhảm. Bố đá găy một
chiếc ghế trong pḥng khách rồi tự làm bầm mắt ḿnh khi vấp ở bậc cửa.
Bối rối, Marty hỏi tiếp:
- Nhưng sao mọi thứ lại trật tự và sạch sẽ thế này, lại c̣n có bữa ăn sáng dọn
sẵn cho bố nữa.
- Mẹ lôi bố vào pḥng ngủ, và khi mẹ cố cởi quần áo dơ của bố để thay th́ bố lại
bảo: "Em gái ạ, hăy để anh yên, anh đă có vợ."
- Tớ vừa đi khám, bác sĩ
bảo tớ đang có thai.
- Thế ai là bố đứa bé?
- Không nghe ông ấy nói. |