|
Mẹ
Lạnh Lắm Phải Không?
Vào
một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai
lần bước đến nhà một người
bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn
dẫn đến nhà người bạn có cái mương
sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu
phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước
, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị
hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được
nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.
Đơn độc
giữa những chân cầu, chị đã sinh một bé
trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang
mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần
và dùng chúng quấn quanh mình đứa con bé xíu, từng vòng từng vòng
giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy
được một cái bao tải, chị trùm vào người
và kiệt sức bên cạnh con.
Sáng hôm sau,
một ngưòi phụ nữ lái xe đến gần
chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước
ra khỏi xe và băng qua cầu, chị nghe một
tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống
cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một
đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn
ấm, còn người mẹ đã chết cóng.
Bà đem đứa
bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường
hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm
thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh
nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi
đưa đến mộ người mẹ tội
nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi
đứng đợi ở xa trong lúc cậu cầu
nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi
đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu
cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững
sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ
tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.
"Chắc là
cậu sẽ không cởi bỏ tất cả- bà mẹ nuôi
nghĩ- Cậu sẽ lạnh cóng!" Song cậu bé đã
tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà
mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé
mặt đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người
mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã
lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?". Và
cậu bé oà khóc.
<
Back
to famous saying page
> |